Tuyên bố miễn trừ trách nhiệm: Trang web này được cập nhật thường xuyên. Một số nội dung có thể còn bằng tiếng Anh cho đến khi được dịch hết.

Giảm Nguy Cơ Lây Lan SARS-CoV-2 Giữa Người và Động Vật Hoang Dã

Giảm Nguy Cơ Lây Lan SARS-CoV-2 Giữa Người và Động Vật Hoang Dã
Cập nhật ngày 8 tháng 2 năm 2021
In

Các điểm chính

  • Những khuyến nghị này có thể làm cho thấy khó có khả năng SARS-CoV-2, vi-rút gây bệnh COVID-19, lây lan giữa người và động vât hoang dã nhằm bảo vệ sức khỏe con người, sức khỏe động vật và giảm thiểu tác động xấu tới sức khỏe cộng đồng và công tác bảo tồn.
  • Hiện không có bằng chứng nào cho thấy SARS-CoV-2 đang tồn tại trong các loài động vật hoang dã tại Hoa Kỳ, hoặc rằng động vật hoang dã có thể là nguồn lây nhiễm cho con người ở Hoa Kỳ.
  • Chúng tôi hiện vẫn đang tìm hiểu về vi-rút này nhưng có vẻ như vi-rút có thể lây lan từ người sang các loài động vật dễ bị tổn thương trong một số tình huống, đặc biệt là sau khi tiếp xúc gần với người bị nhiễm bệnh COVID-19. Vì lý do này, vi-rút có thể đe dọa sức khỏe và sự an toàn của động vật hoang dã và có thể tác động tiêu cực tới các nỗ lực bảo tồn.
  • Bất kỳ ai tới gần hoặc tiếp xúc với động vật hoang dã được khuyến khích xem xét thông tin bên dưới để giảm thiểu tình trạng lây lan SARS-CoV-2 giữa người và động vật hoang dã.

Những điều cần lưu ý cho Người dân

Hiện không có bằng chứng nào cho thấy SARS-CoV-2, vi-rút gây bệnh COVID-19, đang tồn tại trong các loài động vật hoang dã sống tự do tại Hoa Kỳ, hoặc rằng động vật hoang dã có thể là nguồn lây nhiễm cho con người ở Hoa Kỳ.

Nếu động vật hoang dã bị nhiễm vi-rút, chúng ta không biết liệu sự lây nhiễm có thể lây lan giữa các động vật hoang dã hay động vật này có thể lây lan sang các động vật khác, bao gồm cả thú cưng hay không. Các nghiên cứu tiếp theo là cần thiết để hiểu xem và làm thế nào các động vật khác nhau, bao gồm cả động vật hoang dã, có thể bị ảnh hưởng bởi COVID-19. Vì động vật hoang dã có thể mang các bệnh khác, ngay cả khi nhìn bề ngoài không có bệnh, điều quan trọng là luôn chiêm ngưỡng động vật hoang dã từ xa.

Để ngăn ngừa nhiễm bệnh từ động vật hoang dã ở Hoa Kỳ:

  • Giữ gia đình của quý vị, bao gồm cả thú cưng, ở một khoảng cách an toàn với động vật hoang dã.
  • Không cho động vật hoang dã ăn hoặc chạm vào phân của động vật hoang dã.
  • Luôn rửa tay và giám sát trẻ rửa tay sau khi làm việc hoặc chơi bên ngoài.
  • Không động đến động vật mồ côi. Thông thường, cha mẹ ở gần và sẽ trở về với con của chúng.
  • Tham khảo hướng dẫn của cơ quan động vật hoang dã tiểu bang của quý vị nếu quý vị đang chuẩn bị hoặc tiêu thụ thịt thú săn được thu hoạch hợp pháp.
  • Không lại gần hoặc chạm vào động vật bị bệnh hoặc đã chết, liên hệ với tổ chức quản lý động vật hoang dã tiểu bangexternal icon

Những điều cần lưu ý đối với Người đi săn

Hiện không có bằng chứng nào cho thấy SARS-CoV-2, vi-rút gây bệnh COVID-19, đang lây lan trong các loài động vật hoang dã sống tự do tại Hoa Kỳ, hoặc rằng động vật hoang dã có thể là nguồn lây nhiễm cho con người. Tuy nhiên một số động vật hoang dã được biết là dễ bị lây nhiễm bệnh và một số động vật hoang dã không thuộc loài bản địa, bao gồm cả loài mèo lớn và loài linh trưởng không phải là người, đã bị nhiễm bệnh trong môi trường nuôi nhốt như vườn thú (hãy xem phần COVID-19 và động vật để biết thêm thông tin).

Không có bằng chứng nào cho thấy quý vị có thể nhiễm COVID-19 khi chuẩn bị hoặc ăn đồ ăn, bao gồm thịt thú hoang săn bắn được tại Hoa Kỳ. Tuy nhiên người đi săn có thể bị nhiễm nhiều loại bệnh khi xử lý hoặc ăn thịt thú săn bắn được. Người săn bắn phải luôn thực hành vệ sinh tốt khi xử lý động vật bằng cách làm theo các khuyến nghị an toàn thực phẩm này:

  • Không cho phép tiếp xúc giữa động vật hoang dã và động vật nuôi trong nhà, như thú cưng và chó săn.
  • Không thu thập động vật nhìn có vẻ ốm yếu hoặc thấy đã chết.
  • Bảo quản thịt sạch sẽ và làm mát thịt ngay khi có thể sau khi săn được động vật.
  • Tránh cắt qua sống lưng và các mô tủy sống, không ăn não của bất kỳ loài động vật hoang dã nào.
  • Khi xử lý và làm sạch thịt săn:
    • Đeo găng tay cao su hoặc loại dùng một lần.
    • Không ăn, uống hoặc hút thuốc.
  • Khi hoàn tất việc xử lý và làm sạch chiến lợi phẩm:
    • Rửa tay kỹ bằng xà phòng và nước.
    • Vệ sinh dao, thiết bị và các bề mặt có tiếp xúc với thịt săn bằng xà phòng và nước, sau đó khử trùng chúng.
    • Nấu kỹ toàn bộ thịt săn (tới mức nhiệt độ trong là 165°F trở lên).
    • Kiểm tra với cơ quan quản lý động vật hoang dã tiểu bang của quý vị về bất kỳ yêu cầu xét nghiệm các loại bệnh nào khác và bất kỳ hướng dẫn cụ thể nào liên quan tới việc chuẩn bị, vận chuyển và tiêu thụ thịt săn được.

Phân cấp kiểm soát giảm nguy cơ lây lan SARS-CoV-2 giữa người và động vật hoang dã  

Hệ thống phân cấp kiểm soát là công cụ tiêu chuẩn áp dụng trong các biện pháp thực hành sức khỏe và an toàn nghề nghiệp để giảm thiểu phơi nhiễm với mối nguy hại bằng cách triển khai các giải pháp kiểm soát hiệu quả. Phương thức Phân cấp kiểm soát dùng trong các phần tiếp theo áp dụng các nguyên tắc Phân cấp kiểm soát chung trong bối cảnh giảm thiểu lây lan dịch bệnh giữa con người và động vât hoang dã.

Triển khai các biện pháp kiểm soát gần phần đầu của hệ thống phân cấp dẫn tới phương thức tiếp cận an toàn hơn việc chỉ triển khai các biện pháp kiểm soát gần phần đáy của hệ thống phân cấp. Các cấp kiểm soát không loại trừ lẫn nhau và có thể kết hợp với nhau khi cần.

Những điều cần lưu ý đối với các cơ quan quản lý động vật hoang dã tại tiểu bang, liên bang, bộ lạc và vùng lãnh thổ

Các tổ chức quản lý y tế công cộng, động vật hoang dã, động vật nuôi tại gia của tiểu bang, liên bang, bộ lạc và vùng lãnh thổ để đánh giá kiến thức khoa học mới nhất về các mối lo ngại liên quan tới sức khỏe của động vật hoang dã liên quan đến SARS-CoV-2 và tham gia cùng chuyên gia quốc tế và trong nước đánh giá khả năng lây lan SARS-CoV-2  giữa con người và động vật hoang dã.

Các tổ chức quản lý động vật hoang dã của tiểu bang, liên bang, bộ lạc và vùng lãnh thổ có thể xem xét các hạn chế bổ sung hoặc biện pháp khác để giảm khả năng:

  • Động vật hoang dã dễ tổn thương bị phơi nhiễm với SARS-CoV-2 của người đã nhiễm bệnh;
  • Động vật hoang dã bị nhiễm bệnh lây lan SARS-CoV-2;
  • Động vật hoang dã bị nhiễm bệnh lây lan SARS-CoV-2 trở lại cho con người trong tương lai.

Khi nghiên cứu và thử ngăn chặn COVID-19, các tổ chức có thể cân nhắc một số yếu tố bổ sung như tình hình lây lan bệnh trong cộng đồng người dân địa phương, khả năng an toàn sinh học của một số hoạt động quản lý và nghiên cứu về động vật hoang dã và thẩm quyền pháp luật của tổ chức. Nếu có thể, quý vị có thể áp dụng phương thức tiếp cận Phân cấp kiểm soát trong việc ra quyết định giảm thiểu nguy cơ như mô tả ở trên.

Những điều cần xem xét cho tổ chức hoặc chương trình triển khai các hoạt động nghiên cứu, quản lý và kiểm soát động vật hoang dã

Các hoạt động liên quan tới việc ở gần hoặc xử lý trực tiếp động vật hoang dã có thể làm tăng khả năng người đang nhiễm bệnh COVID-19 có thể lây lan vi-rút cho con người hoặc động vật. Các tổ chức quản lý động vật hoang dã nên cân nhắc cách thức tác động của hoạt động nghiên cứu, quản lý và kiểm soát động vật hoang dã đối với sức khỏe của con người và động vật. Hiệp hội các tổ chức về động vật hoang dã và cá (AFWA) Ủy ban về sức khỏe động vật hoang dã và pdf iconexternal icon khuyến nghị rằng các nhà khoa học, chuyên gia sinh học, thợ săn, bẫy động vật hoang dã và các nhà điều hành kiểm soát động vật hoang dã tuân thủ các biện pháp xử lý động vật và an toàn sinh học hiện có, làm theo các biện pháp vệ sinh và khử trùng phù hợp, đồng thời sử dụng trang bị bảo hộ cá nhân phù hợp (PPE) khi  tiếp xúc trực tiếp với động vật hoang dã. Các hoạt động giảm thiểu nguy cơ nên phù hợp với mức độ nguy cơ liên quan với hoạt động nghiên cứu, quản lý hoặc kiểm soát động vật hoang dã cụ thể, với hiểu biết rằng việc tiếp xúc thường xuyên và kéo dài hơn giữa con người và động vật thể hiện nguy cơ phơi nhiễm lớn hơn.

Có nhiều cách để ngăn ngừa lây lan SARS-CoV-2 và các bệnh truyền nhiễm từ động vật sang người khác giữa con người và động vật hoang dã khi triển khai các hoạt động nghiên cứu, quản lý hoặc kiểm soát. Tuy nhiên, cách thức hiệu quả nhất để ngăn ngừa lây truyền giữa con người và động vật là tránh tiếp xúc trực tiếp với động vật hoang dã. Điều này có thể liên quan tới việc tạm dừng công việc tại thực địa hoặc các hoạt động khác đòi hỏi phải tiếp xúc trực tiếp với động vật hoang dã. Các biện pháp kiểm soát hành chính và sử dụng PPE có thể giảm thiểu nguy cơ lây truyền nhưng chúng có nhiều khả năng thất bại hơn các biện pháp kiểm soát quy trình loại trừ, thay thế mô tả trong sơ đồ ở trên và mô tả bên dưới. Trong các tình huống khi không thể tránh khỏi tiếp xúc hoặc khi nguy cơ lây truyền thấp hơn lợi ích tiềm năng của việc tiếp xúc động vật hoang dã, các biện pháp kiểm soát quy trình, kiểm soát hành chính và PPE có thể giúp giảm khả năng lây truyền bệnh. Thông tin chi tiết về từng loại biện pháp kiểm soát được cung cấp bên dưới.

Các hoạt động nghiên cứu, quản lý/kiểm soát động vật hoang dã: Phân cấp kiểm soát để giảm nguy cơ lây lan SARS-CoV-2 giữa con người và động vật hoang dã

Các biện pháp kiểm soát loại trừ

  • Tạm dừng các hoạt động tại thực địa và hoạt động khác đòi hỏi tiếp xúc trực tiếp với động vật hoang dã trong đại dịch.
  • Cân nhắc liệu công việc đó có cần thiết hoặc có ưu tiên khẩn cấp không hay liệu có thể tạm dừng hoặc trì hoãn hoạt động đó không.

Các biện pháp kiểm soát thay thế

  • Nếu cần thiết phải tiếp tục làm việc với động vật hoang dã tại thực địa trong đại dịch, hãy thay việc bắt hoặc ở gần động vật bằng biện pháp theo dõi từ xa.
    • Ví dụ, giám sát âm thanh (cho động vật như dơi), camera trò chơi hoặc thu thập lấy mẫu môi trường (như phân hoặc tóc) có thể đủ để thay cho việc tiếp xúc và bắt động vật.

Các Biện Pháp Kiểm Soát Quy Trình

  • Duy trì nhật ký cá nhân đã thực hiện hoạt động tại thực địa có tiếp xúc trực tiếp với động vật hoang dã đã biết hoặc nghi ngờ dễ bị nhiễm SARS-CoV-2. Tối thiểu, nhật ký nên bao gồm tên nhân viên, ngày tiến hành hoạt động tại thực địa, loài họ đã tiếp xúc và khoảng thời gian tương tác.
  • Khi có thể, cân nhắc việc triển khai chính sách nghỉ bệnh linh hoạt, không trừng phạt giúp khuyến khích nhân viên bị bệnh ở nhà.
  • Thúc đẩy các chính sách cách ly giao tiếp xã hội và đeo khẩu trang đối với nhân viên bên trong và bên ngoài nơi làm việc.
  • Nếu việc bắt hoặc tiếp xúc gần với động vật là cần thiết, hãy chọn phương thức bắt tăng tối đa khoảng cách giữa con người và động vật hoang dã và giảm thiểu thời gian tiếp xúc. Ví dụ, có thể dùng bẫy ống thay vì bẫy lưới để bắt gấu.
  • Xây dựng và tuân thủ biện pháp tiêu chuẩn để xử lý và lấy mẫu động vật hoang dã.
  • Xây dựng và tổ chức đào tạo cho nhân viên triển khai công việc tại thực địa đối với các biện pháp giảm thiểu nguy cơ giúp giảm nguy cơ lây truyền giữa con người hoặc giữa con người với động vật hoang dã.

Các Biện Pháp Kiểm Soát Hành Chính

  • Làm theo hướng dẫn về y tế công cộng về cách ly sau khi có khả năng phơi nhiễm với SARS-CoV-2.
  • Thực hiện việc kiểm tra thân nhiệt và triệu chứng thường kỳ cho nhân viên và cân nhắc việc yêu cầu xét nghiệm COVID-19 trước khi thực hiện công việc tại thực địa khi tiếp xúc trực tiếp với nhân viên khác hoặc động vật hoang dã là cần thiết.
  • Hạn chế số nhân viên tới mức tối thiểu cần thiết để hoàn thành an toàn nhiệm vụ và giảm thiểu số nhân viên có tiếp xúc trực tiếp với động vật hoang dã.
  • Rửa tay bằng xà phòng và nước hoặc dùng dung dịch sát trùng tay với cồn có nồng độ tối thiểu 60% trước và sau khi tiếp xúc trực tiếp với động vật hoang dã, trước khi đeo PPE, sau khi tháo (cởi bỏ) PPE, sau khi vệ sinh hoặc tiệt trùng thiết bị và sau khi sử dụng phòng vệ sinh.
  • Duy trì cùng nhóm bắt động vật trong khoảng thời hoạt động để giảm thiểu số người tiếp xúc với người khác và động vật.
  • Giữ riêng từng con động vật đã bắt tới mức tối đa khi bắt và xử lý hoặc nắm giữ chúng.
  • Vệ sinh và khử trùng toàn bộ trang thiết bị và đồ làm việc tại thực địa có thể tiếp xúc trực tiếp với động vật hoang dã trước khi bắt đầu làm việc, giữa động vật (nếu được bảo đảm) và sau khi hoàn tất công việc. EPA duy trì danh sách chất khử trùngexternal icon có hiệu quả diệt SARS-CoV-2.

Thiết Bị Bảo Hộ Cá Nhân (PPE)

  • Làm theo hướng dẫn phù hợp từ cơ quan quản lý động vật hoang dã tiểu bang, CDC và  Cơ quan khảo sát địa chất Hoa Kỳ (USGS)pdf iconexternal icon về việc sử dụng PPE khi xử lý hoặc làm việc với động vật hoang dã dễ bị lây nhiễm.
  • Dùng PPE để bảo vệ người mặc khỏi bị phơi nhiễm.
    • Nếu động vật được xử lý bị nghi nhiễm hoặc biết rõ là dương tính với SARS-CoV-2, hoặc nếu không có nguy cơ có khí dung tạo ra từ công việc hoặc quy trình, đeo mặt nạexternal icon để ngăn việc phơi nhiễm mũi và miệng với giọt bắn từ đường hô hấp và tia bắn để tránh hít phải các hạt nhỏ.
    • Việc dùng mặt nạ nên xảy ra phù hợp với bối cảnh chương trình bảo vệ hô hấp tuân theo tiêu chuẩn bảo vệ hệ hô hấp của OSHA (29 CFR 1910.134)external icon, bao gồm việc khám bệnh, đào tạo và kiểm tra độ vừa khít.
  • Không nên dùng mặt nạ N95 có van thở và khẩu trang có lỗ thông khí khi làm việc với động vật hoang dã vì chúng không ngăn chặn giọt bắn của người đeo bắn ra môi trường gần đó và có thể từ đó làm cho động vật đang được xử lý bị phơi nhiễm.
  • Đeo dụng cụ bảo vệ mắt, như tấm chắn mặt hoặc kính bảo hộ khi có thể có tia bắn hoặc tia phun.
  • Đeo găng tay thăm khám dùng một lần hoặc loại găng tay tái sử dụng khác (vd. găng tay rửa bát bằng cao su) mà có thể được khử nhiễm và thay đổi sau mỗi động vật.
  • Sử dụng đồ bảo hộ giày dép và quần áo chuyên dùng có thể giặt riêng sau mỗi ca làm việc tại thực địa hoặc có thể đóng gói và vứt ngay sau khi hoàn thành ca làm việc. Đồ bảo hộ mặc ngoài dùng một lần như áo choàng, áo khoác và đồ bọc ủng có thể phù hợp tùy vào hoạt động đó.

Những điều cần lưu ý đối với Cơ sở phục hồi động vật hoang dã

Phục hồi động vật hoang dã thường được quy định ở cấp tiểu bang và liên bang. Tại các tiểu bang cho phép phục hồi động vật hoang dã, hầu hết đều yêu cầu các cơ sở phục hồi động vật hoang dã tuân thủ các yêu cầu quy định và điều kiện cho phép. Những điều kiện này có thể bao gồm việc dùng các tiêu chuẩn nơi ở riêng của từng loài, làm việc với sự giám sát thú y và tuân thủ các biện pháp thực hành an toàn sinh học và chăn nuôi phù hợp. Lý tưởng là các cơ sở phục hồi động vật hoang dã nên có khả năng đảm bảo các biện pháp khử trùng và an toàn sinh học chung đáp ứng với nhiều loại tác nhân gây bệnh.

Dù các cơ sở phục hồi động vât hoang dã luôn tuân thủ các điều kiện cho phép, triển khai các biện pháp an toàn sinh học chung tại cơ sở của họ và làm theo tất cả các quy định để ứng phó với đại dịch COVID-19 đang diễn ra, điều quan trọng là họ tuân thủ các biện pháp phòng ngừa bổ sung để giảm khả năng động vật có vú mà họ coi sóc có thể bị phơi nhiễm với vi-rút gây bệnh. Những biện pháp phòng ngừa bổ sung này là yếu tố chính trong việc thành công của các hoạt động giảm thiểu nguy cơ được cung cấp bên dưới. Điều quan trọng là nhận ra tình trạng căng thẳng chung ở động vật hoang dã bị bắt, tương tác kéo dài với con người trong khi nuôi nhốt và tình trạng sức khỏe không rõ ràng của người dân và những nhà vận chuyển khác đưa động vật hoang dã được cứu thoát tới cơ sở phục hồi có thể gia tăng khả năng lây nhiễm, phơi nhiễm SARS-CoV-2 đối với động vật.

Nếu được phép phục hồi, các cơ sở phục hồi nên giữ động vật hoang dã đã biết hoặc giả định là dễ bị lây nhiễm SARS-CoV-2 chỉ ở những cơ sở phục hồi động vật hoang dã nơi luôn có thể tuân thủ các biện pháp tránh lây truyền vi-rút. Nếu không thể đáp ứng các điều kiện này, có thể phù hợp để sử dụng mạng lưới cơ sở phục hồi động vật hoang dã (được cấp phép của cơ quan quản lý động vật hoang dã) để chuyển động vật hoặc giới thiệu người dân tới cơ sở phục hồi động vật hoang dã gần đó có thể đáp ứng các biện pháp này.

Xây dựng các biện pháp giảm thiểu nguy cơ

Các tổ chức quản lý động vât hoang dã của tiểu bang, liên bang, bộ lạc và vùng lãnh thổ và các cơ sở phục hồi động vật hoang dã của họ nên phối hợp để xây dựng tiêu chí dựa trên nguy cơ để các loài có thể và không thể được chấp nhận để phục hồi động vật hoang dã và để phê duyệt các loài động vật hoang dã được thả ra tự nhiên. Phương thức phân cấp kiểm soát, được giới thiệu ở trên, sẽ có lợi để giảm thiểu nguy cơ.

Phương thức hiệu quả nhất để giảm thiểu nguy cơ lây truyền SARS-CoV-2 sang động vật hoang dã tại các cơ sở phục hồi động vật hoang dã là tạm dừng hoặc cấm phục hồi. Tuy nhiên có thể có trường hợp khi lợi ích của việc phục hồi động vật hoang dã khi thực hiện phù hợp với các hướng dẫn và chính sách đã thiết lập, có thể vượt qua các nguy cơ tiềm tàng của việc lây lan vi-rút. Trong những trường hợp đó, có thể triển khai các biện pháp kiểm soát quy trình, hành chính và PPE để giảm thiểu nguy cơ.

Ngoài việc triển khai biện pháp Phân cấp kiểm soát để giảm thiểu nguy cơ trong giai đoạn phục hồi động vật hoang dã, các tổ chức quản lý động vật hoang dã làm việc với các cơ sở phục hồi động vật của họ nên xây dựng tiêu chí để thả tự do bất kỳ động vật hoang dã nào đã biết hoặc cho rằng dễ nhiễm bênh. Vấn đề này nên xác định tình trạng cơ bản của động vật để có thể tồn tại độc lập trong môi trường sinh sống bản địa của chúng, bất kỳ nguy cơ phơi nhiễm với vi-rút và liệu xét nghiệm trước khi thả động vật và/hoặc người chăm sóc chúng được bảo đảm, có thể thực hiện và/hoặc khả thi. Xét nghiệm SARS-CoV-2 định kỳ cho động vật hiện không được khuyến nghị. Quyết định xét nghiệm động vật, bao gồm động vật đồng hành, gia súc và động vật hoang dã hoặc động vật trong vườn thú nên được đưa ra dưới sự hợp tác giữa các viên chức thú y và y tế cộng đồng địa phương, tiểu bang và/hoặc liên bang thông qua giải pháp One Health.

Khi có thêm thông tin bổ sung về khả năng dễ nhiễm và khả năng lây truyền vi-rút ở các loại động vật hoang dã khác nhau, có thể có các tình huống nhất định, theo đó cần xem xét việc xét nghiệm, khi phối hợp cùng các viên chức sức khỏe động vật hoang dã phù hợp và các phòng thí nghiệm chẩn đoán thú y (xem hướng dẫn của CDC, OIEpdf iconexternal iconIUCNexternal icon).

Các hoạt động phục hồi động vật hoang dã: Phân cấp kiểm soát để giảm nguy cơ lây lan SARS-CoV-2 giữa con người và động vật hoang dã

Các biện pháp kiểm soát loại trừ

  • Cân nhắc việc tạm dừng hoặc cấm phục hồi các loài đã biết hoặc nghi ngờ về khả năng dễ nhiễm SARS-CoV-2 (vd. mèo hoang, động vật họ chồn, dơi).

Các biện pháp kiểm soát thay thế

  • Không áp dụng

Các Biện Pháp Kiểm Soát Quy Trình

  • Duy trì nhật ký nhân viên có tiếp xúc trực tiếp với động vât hoang dã được chữa trị đã biết hoặc nghi dễ nhiễm SARS-CoV-2. Tối thiểu nhật ký nên có tên nhân viên, ngày tiếp xúc, loài họ đã tiếp xúc và khoảng thời gian tiếp xúc.
  • Khi có thể, cân nhắc việc triển khai chính sách nghỉ bệnh linh hoạt, không trừng phạt giúp khuyến khích nhân viên bị bệnh ở nhà.
  • Thúc đẩy các chính sách cách ly giao tiếp xã hội và đeo khẩu trang đối với nhân viên bên trong và bên ngoài nơi làm việc.
  • Làm theo hướng dẫn về thông gió liên quan tới COVID-19 tại cơ sở của CDC
  • Giảm thiểu việc thường xuyên tiếp xúc gần giữa con người và các loài dễ bị nhiễm bệnh bằng cách giữ các loài động vật cần chữa bệnh đó tách riêng ở một nơi có thông gió phù hợp.
  • Đặt các bồn ngâm chân có chứa dung dịch chất khử trủng được EPA liệt kêexternal icon dùng để diệt SARS-CoV-2 tại các điểm vào ra ở khu vực sinh sống của các loài dễ nhiễm bệnh. Chà sạch ủng bằng bàn chải ủng trước khi bước vào bồn ngâm chân để loại bỏ vật chất hữu cơ. Thay dung dịch bồn ngâm chân ít nhất một lần mỗi ngày, vì một số chất khử trung không hiệu quả khi có sự xuất hiện của chất hữu cơ.
  • Khu vực vây nhốt có khoảng cách được dùng cho các loài dễ nhiễm bệnh cách nhau tối thiểu 6 feet. Việc dùng hàng rào kiên cố giữa các khu vực vây nhốt (vd. giữa các lồng nhỏ theo kiểu lưới mở) cũng có thể giúp giảm thiểu lây truyền vi-rút qua không khí.
  • Không cho phép tiếp xúc giữa động vật hoang dã, động vật gây hại và vật nuôi cũng như các động vật đang phục hồi ở các lồng ngoài trời; cân nhắc việc đặt các tấm che phủ lồng hoặc hàng rào kép.
  • Vì SARS-CoV-2 có thể thải qua phân, hãy đảm bảo định kỳ xúc bỏ phân theo cách xử lý thích hợp dựa trên quy định của tiểu bang/địa phương.
  • Dùng chất khử trùng được EPA liệt kêexternal icon để diệt SARS-CoV-2 trên tất cả thiết bị không phải loại dùng một lần dùng trong việc bắt, xử lý, vận chuyển, phục hồi và chăn nuôi động vật hoang dã dễ bị nhiễm bệnh.
  • Xây dựng và tổ chức đào tạo cho nhân viên về các biện pháp giảm thiểu nguy cơ giúp giảm nguy cơ lây truyền giữa người với người và động vật hoang dã đang được chữa trị.

Các Biện Pháp Kiểm Soát Hành Chính

  • Xây dựng và định kỳ cập nhật kế hoạch ứng phó khẩn cấp nhằm đảm bảo tính liên tục của các hoạt động trong bất kỳ đợt bùng phát dịch bệnh hay tình huống khẩn cấp nào. Kế hoạch đó nên bao gồm kế hoạch dự phòng cho việc luân phiên nhân viên hoặc bố trí nhân viên riêng ở mức tối thiểu; chăm sóc động vật; thực phẩm, nước uống và vật tư y tế; vật tư về điện và tiện ích; liên lạc; và báo cáo các mối lo ngại về sức khỏe con người và động vật cho các cơ quan có thẩm quyền. Đối với SARS-CoV-2, vấn đề này nên bao gồm chính sách dành cho cơ sở để tự báo cáo về bất kỳ tình nguyện viên và nhân viên nào dương tính với SARS-CoV-2.
  • Những người có thể đã phơi nhiễm với COVID-19 hoặc những người có các triệu chứng tương đồng với COVID-19 nên dừng tiếp xúc với động vật hoang dã và làm theo các khuyến nghị về cách ly.
  • Báo cáo với tổ chức quản lý động vật hoang dã tiểu bang và/hoặc liên bang bất kỳ động vật hoang dã nào dễ nhiễm SARS-CoV-2 có khả năng phơi nhiễm với COVID-19, đặc biệt là động vật đang có các dấu hiệu lâm sàng tương đồng với việc bị lây nhiễm SARS-CoV-2.
  • Nếu có thể, hãy tạo lập các nhóm nhân viên và tình nguyện viên riêng, chuyên làm việc cùng theo các ca làm việc luân phiên (vd. 1 tuần làm việc /1 tuần nghỉ) để giảm thiểu khả năng lây lan COVID-19 giữa các nhân viên.
  • Cách ly động vật có các dấu hiệu về đường hô hấp (ho, hắt hơi, xổ mũi) hoặc về đường ruột (tiêu chảy, nôn) Hạn chế tiếp xúc của nhân viên và dùng PPE phù hợp. Liên hệ với bác sĩ thú y để thu xếp việc chăm sóc động vật.
  • Tránh việc xử lý hoặc tiếp xúc không cần thiết với các loài dễ nhiễm bệnh và hạn chế số nhân viên xử lý các loài động vât đó.
  • Triển khai trình tự xử lý động vật hoang dã tại nơi phục hồi.
    • Trước tiên: Xử lý hoặc điều trị động vật dễ nhiễm bệnh.
    • Cuối cùng: Xử lý hoặc điều trị động vật có các dấu hiệu lâm sàng tương thích với SARS-CoV-2 tại một nơi cô lập riêng.
    • Tất cả động vật khác nên được điều trị giữa hai nhóm này, lưu ý rằng nên xử lý động vật còn nhỏ trước các động vật trưởng thành.
    • Lý tưởng là tách riêng nhân viên được giao để chăm sóc từng nhóm hoặc đối với việc bố trí nhân viên hạn chế, hãy xử lý/điều trị động vật theo trình tự đã liệt kê.
  • Thu xếp trước người chăm sóc dự phòng cho tất cả động vật đang được phục hồi.
  • Làm theo hướng dẫn trong "Tiêu chuẩn tối thiểu để phục hồi động vật hoang dã, Ấn bản thứ 4pdf iconexternal icon" của NWRA/IWRC bao gồm việc làm sạch và khử trùng cơ sở.
  • Rửa tay bằng xà phòng và nước hoặc dùng dung dịch sát trùng tay có chứa cồn với nồng độ tối thiểu là 60% trước và sau khi tiếp xúc trực tiếp với động vật đang chữa trị, trước khi dùng đồ PPE, sau khi tháo (cởi bỏ) PPE, sau khi vệ sinh hoặc tiệt trùng thiết bị và sau khi dùng phòng vệ sinh.
  • Phối hợp với các tổ chức y tế công cộng, sức khỏe động vật và sức khỏe động vật hoang dã tiểu bang để xác định liệu có nên thu thập mẫu từ động vật được phục hồi (nếu khả thi) và gửi cho phòng thí nghiệm chẩn đoán thú y đã chỉ định để xét nghiệm  SARS-CoV-2.
  • Có sẵn các quy trình và biện pháp cách ly ban đầu cho các động vật chữa trị mới vào cơ sở cũng như các biện pháp an toàn sinh học nghiêm ngặt có thể giúp phát triển các tiêu chí thả động vật ra.
    • Triển khai đào tạo "vừa kịp thời gian" cho nhân viên và tình nguyện viên về các biện pháp và nguyên tắc an toàn sinh học cơ bản.  Ít nhất những người làm việc tiếp xúc trực tiếp với động vật hoang dã nên xem xét các phương thức phù hợp để mặc và tháo PPE trước khi làm việc với động vật tại cơ sở phục hồi.

Thiết Bị Bảo Hộ Cá Nhân (PPE)

  • Làm theo hướng dẫn phù hợp từ cơ quan quản lý động vật hoang dã tiểu bang, CDC và  Cơ quan khảo sát địa chất Hoa Kỳ (USGS)pdf iconexternal icon về việc sử dụng PPE khi xử lý hoặc làm việc với động vật hoang dã dễ bị lây nhiễm.
  • Dùng PPE để bảo vệ người mặc khỏi bị phơi nhiễm.
    • Nếu động vật được xử lý bị nghi nhiễm hoặc biết rõ là dương tính với SARS-CoV-2, hoặc nếu không có nguy cơ có khí dung tạo ra từ công việc hoặc quy trình, đeo mặt nạexternal icon để ngăn việc phơi nhiễm mũi và miệng với giọt bắn từ đường hô hấp và tia bắn để tránh hít phải các hạt nhỏ.
    • Việc dùng mặt nạ nên xảy ra phù hợp với bối cảnh chương trình bảo vệ hô hấp tuân theo tiêu chuẩn bảo vệ hệ hô hấp của OSHA (29 CFR 1910.134)external icon, bao gồm việc khám bệnh, đào tạo và kiểm tra độ vừa khít.
  • Không nên dùng mặt nạ N95 có van thở và khẩu trang có lỗ thông khí khi làm việc với động vật hoang dã vì chúng không ngăn chặn giọt bắn của người đeo bắn ra môi trường gần đó và có thể từ đó phơi nhiễm với động vật đang được xử lý.
  • Đeo dụng cụ bảo vệ mắt, như tấm chắn mặt hoặc kính bảo hộ khi có thể có tia bắn hoặc tia phun.
  • Đeo găng tay thăm khám dùng một lần hoặc loại găng tay tái sử dụng khác (vd. găng tay rửa bát bằng cao su) mà có thể được khử nhiễm và thay đổi sau mỗi động vật.
  • Sử dụng đồ bảo hộ giày dép và quần áo chuyên dùng có thể giặt riêng sau mỗi ca làm việc hoặc có thể đóng gói và vứt ngay sau khi hoàn thành ca làm việc. Đồ bảo hộ mặc ngoài dùng một lần như áo choàng, áo khoác và đồ bọc ủng có thể phù hợp tùy vào hoạt động đó. Đồ mặt ngoài chuyên dụng có thể thay đổi sau mỗi động vật chữa trị có thể phù hợp khi làm việc với các loài dễ nhiễm bệnh hoặc động vật đã biết có phơi nhiễm với SARS-CoV-2.
Thông Tin Bổ Sung

Nguồn lực liên bang

Nguồn lực chuyên môn từ các tổ chức