Tuyên bố miễn trừ trách nhiệm: Trang web này được cập nhật thường xuyên. Một số nội dung có thể còn bằng tiếng Anh cho đến khi được dịch hết.

COVID-19 tại Các nhóm chủng tộc và dân tộc thiểu số

Ảnh hưởng của COVID-{[# 0]} đối với sức khỏe của các nhóm chủng tộc và dân tộc thiểu số vẫn đang gia tăng; tuy nhiên, dữ liệu hiện tại cho thấy gánh nặng bệnh tật và tử vong không cân xứng giữa các nhóm chủng tộc và dân tộc thiểu số.  Một báo cáo MMWR của CDC gần đây đã bao gồm dữ liệu về chủng tộc và dân tộc từ 580 bệnh nhân nhập viện mắc bệnh COVID-19 được xác nhận trong phòng thí nghiệm cho thấy 45% số người có dữ liệu về chủng tộc hoặc dân tộc là người da trắng, so với 59% cá nhân trong cộng đồng xung quanh. Tuy nhiên, 33% số bệnh nhân nhập viện là người da đen so với 18% trong cộng đồng và 8% là người gốc nói tiếng Tây Ban Nha, so với 14% trong cộng đồng. Dữ liệu này cho thấy người da đen chiếm tỷ lệ rất cao trong số các bệnh nhân nhập viện. Trong số các trường hợp tử vong do COVID-19 có dữ liệu về chủng tộc và dân tộc, Thành phố New Yorkbiểu tượng pdfbiểu tượng bên ngoài đã xác định tỷ lệ tử vong ở người da đen/người Mỹ gốc Phi (92.3 trường hợp tử vong cho mỗi 100,000 dân số) và người gốc nói tiếng Tây Ban Nha/gốc Châu Mỹ Latinh (74.3) cao hơn đáng kể so với người da trắng (45.2) hoặc châu Á (34.5) người.  Các nghiên cứu đang được tiến hành để xác nhận những dữ liệu này, hiểu được và có khả năng làm giảm tác động của COVID-{[# 0]} đối với sức khỏe của các dân tộc và chủng tộc thiểu số.

Các yếu tố ảnh hưởng đến sức khỏe của nhóm dân tộc và chủng tộc thiểu số

Nơi chúng ta sống, học hỏi,
làm việc và vui chơi ảnh hưởng đến sức khỏe của chúng ta

Các điều kiện mà ở đó mọi người sống, học tập, làm việc và vui chơi góp phần vào sức khỏe của họ. Những điều kiện này, theo thời gian, dẫn đến các mức độ rủi ro sức khỏe, nhu cầu và kết quả khác nhau giữa một số người trong các nhóm dân tộc và chủng tộc thiểu số nhất định.

Sự khác biệt về sức khỏe giữa các nhóm chủng tộc và dân tộc thường là do điều kiện kinh tế và xã hội phổ biến ở một số dân tộc và chủng tộc thiểu số khác với người da trắng. Trong các trường hợp khẩn cấp y tế cộng đồng, những điều kiện này cũng có thể cách ly mọi người khỏi các nguồn lực họ cần để chuẩn bị và ứng phó với sự bùng phát.1,13, 14

Điều kiện sống

Với nhiều người thuộc nhóm chủng tộc và dân tộc thiểu số, điều kiện sống có thể góp phần vào việc bị mắc những bệnh nền và gây khó khăn cho việc thực hiện các bước để ngăn ngừa bệnh COVID-19 hoặc tìm cách điều trị nếu họ mắc bệnh.

  • Những người thuộc các dân tộc và chủng tộc thiểu số có thể có nhiều khả năng sống ở các khu vực đông dân cư do sự phân biệt chủng tộc mang tính thể chế dưới hình thức phân biệt nhà ở. Những người sống ở khu vực đông dân cư có thể gặp khó khăn hơn khi thực hành các biện pháp phòng ngừa như cách ly giao tiếp xã hội.
  • Nghiên cứu cũng cho thấy sự phân chia dân cư do chủng tộc là nguyên nhân cơ bản của sự chênh lệch về sức khỏe. Ví dụ, sự phân chia dân cư do chủng tộc có liên quan đến một loạt các kết quả bất lợi về sức khỏe và bệnh nền.2-5 Các bệnh nền này cũng có thể làm tăng khả năng mắc bệnh nghiêm trọng từ COVID-19.
  • Nhiều người thuộc các dân tộc và chủng tộc thiểu số sống trong các khu phố cách xa các cửa hàng thực phẩm và cơ sở y tế, khiến cho việc chăm sóc trở nên khó khăn hơn nếu mắc bệnh và dự trữ vật tư để cho phép họ ở nhà.
  • Hộ gia đình nhiều thế hệ, có thể phổ biến hơn trong một số gia đình dân tộc và chủng tộc thiểu số6, có thể khó thực hiện các biện pháp phòng ngừa để bảo vệ những người lớn tuổi trong gia đình hoặc cách ly những người mắc bệnh, nếu không gian trong gia đình bị hạn chế.
  • Các nhóm chủng tộc và dân tộc thiểu số chiếm tỷ lệ rất cao trong nhà giam, nhà tù và trung tâm giam giữ, có các nguy cơ cụ thể do sống chung, dịch vụ ăn uống chung, v.v.

Hoàn cảnh làm việc

Các loại công việc và chính sách trong môi trường làm việc nơi mọi người trong một số nhóm chủng tộc và dân tộc chiếm tỷ lệ cao cũng có thể góp phần vào nguy cơ mắc bệnh COVID-19 của họ. Các ví dụ bao gồm:

  • Nhân viên chủ chốt: Nguy cơ lây nhiễm có thể lớn hơn với nhân viên trong các ngành thiết yếu những người tiếp tục làm việc bên ngoài nhà mặc dù đã có sự bùng phát trong cộng đồng, bao gồm một số người có thể cần tiếp tục làm việc trong những công việc này vì hoàn cảnh kinh tế của họ.
    • Gần một phần tư lao động gốc nói tiếng Tây Ban Nha và người da đen hoặc người Mỹ gốc Phi được tuyển dụng làm việc trong ngành dịch vụ so với 16% số người da trắng không thuộc nguồn gốc nói tiếng Tây Ban Nha.
    • Người lao động gốc nói tiếng Tây Ban Nha chiếm 17% tổng số tuyển dụng nhưng chiếm 53% lao động nông nghiệp; người Mỹ da đen hoặc người Mỹ gốc Phi chiếm 12% tổng số lao động được tuyển dụng, nhưng chiếm 30% y tá dạy nghề thực hành và được cấp phép.7
  • Không được nghỉ bệnh có lương: Người lao động không được nghỉ bệnh có lương có thể có nhiều khả năng tiếp tục làm việc ngay cả khi họ mắc bệnh vì bất kỳ lý do gì. Điều này có thể làm tăng sự phơi nhiễm của người lao động với những người lao động khác có thể nhiễm COVID-19, hoặc, đến lượt họ, phơi nhiễm cho người khác nếu họ nhiễm COVID-19. Người lao động gốc nói tiếng Tây Ban Nha có tỷ lệ có phép có lương thấp hơn so với người lao động không phải gốc nói tiếng Tây Ban Nha.8

Bệnh nền và khả năng tiếp cận dịch vụ chăm sóc thấp hơn

Sự chênh lệch sức khỏe hiện tại, chẳng hạn như bệnh nền nặng hơn và các rào cản khó được chăm sóc sức khỏe, có thể khiến những người trong nhiều nhóm dân tộc và chủng tộc thiểu số đặc biệt dễ bị tổn thương trong các trường hợp khẩn cấp về y tế cộng đồng như bùng phát COVID-19.

  • Không có bảo hiểm y tế: So với người da trắng, người gốc nói tiếng Tây Ban Nha có khả năng không được bảo hiểm gần như gấp 3 lần và người Mỹ gốc Phi có khả năng không được bảo hiểm gần như gấp đôi.9 Trong tất cả các nhóm tuổi, báo cáo người da đen có nhiều khả năng hơn người da trắng về việc không thể đến khám bác sĩ trong năm qua vì lý do chi phí.10
  • Sự tiếp cận không đầy đủ cũng là do sự mất lòng tin từ lâu đối với hệ thống chăm sóc sức khỏe, rào cản ngôn ngữ và các tác động tài chính liên quan đến việc phải nghỉ việc để được chữa bệnh.
  • Các bệnh nền nghiêm trọng: So với người da trắng, người Mỹ da đen có tỷ lệ tử vong cao hơn và tỷ lệ mắc bệnh mãn tính cao hơn.10
  • Sự kỳ thị và bất bình đẳng trong hệ thống có thể làm suy yếu các nỗ lực phòng ngừa, tăng mức độ căng thẳng về tình trạng mãn tính và độc hại, và cuối cùng vẫn tồn tại sự chênh lệch về sức khỏe và chăm sóc sức khỏe.

Những việc có thể làm

Lịch sử cho thấy tỷ lệ bệnh nghiêm trọng và tử vong có xu hướng cao hơn đối với các nhóm chủng tộc và dân tộc thiểu số trong các trường hợp khẩn cấp về y tế cộng đồng.12 Giải quyết nhu cầu của các nhóm dân cư dễ bị tổn thương trong trường hợp khẩn cấp bao gồm cải thiện cuộc sống hàng ngày và khai thác thế mạnh của các nhóm này. Chung tôn giáo, gia đình và các tổ chức văn hóa là các nguồn hỗ trợ xã hội phổ biến. Các tổ chức này có thể tăng cường sức mạnh và khuyến khích các cá nhân và cộng đồng thực hiện các hành động để ngăn chặn sự lây lan của COVID-19, chăm sóc cho người bệnh và giúp đỡ các thành viên trong cộng đồng đối phó với sự căng thẳng. Ví dụ, các gia đình, nhà thờ và các nhóm khác trong các nhóm dân cư bị ảnh hưởng có thể giúp cộng đồng của họ đối mặt với đại dịch bằng việc tham khảo ý kiến từ các tài liệu hướng dẫn của CDC dành cho loại hình tổ chức của họ.

Chính phủ Liên bang đang thực hiện những việc sau:

  • Thu thập dữ liệu để giám sát và theo dõi sự chênh lệch giữa các nhóm chủng tộc và dân tộc về số ca bệnh COVID-19, các biến chứng và tử vong để chia sẻ rộng rãi và thông báo các quyết định về cách giải quyết hiệu quả các chênh lệch do quan sát được. Những dữ liệu này sẽ chuyển thành thông tin để cải thiện công tác quản lý lâm sàng cho bệnh nhân, phân bổ nguồn lực và thông tin y tế công cộng hướng theo mục tiêu. Hỗ trợ quan hệ đối tác giữa các nhà nghiên cứu khoa học, các tổ chức chuyên nghiệp, các tổ chức cộng đồng và các thành viên cộng đồng để đáp ứng nhu cầu thông tin của họ nhằm ngăn chặn COVID-19 trong các cộng đồng chủng tộc và dân tộc thiểu số.
  • Cung cấp hướng dẫn lâm sàng và hướng dẫn để hỗ trợ các hành động nhằm làm chậm sự lây lan của COVID-19 trong trường học, nơi làm việc và các cơ sở cộng đồng, bao gồm cả những người phục vụ các nhóm dân tộc và chủng tộc thiểu số.

Các chuyên gia y tế công cộng có thể thực hiện những việc sau:

  • Đảm bảo rằng sự truyền thông về COVID-19 và tác động của bệnh đối với các nhóm dân cư khác nhau là thường xuyên, rõ ràng, minh bạch và đáng tin cậy.
  • Làm việc với các lĩnh vực khác, chẳng hạn như giáo dục tôn giáo và cộng đồng, kinh doanh, giao thông vận tải và các tổ chức nhà ở, để chia sẻ thông tin và triển khai các chiến lược nhằm giải quyết các rào cản kinh tế và xã hội để thực hiện các bước làm chậm sự lây lan của COVID-19.
  • Liên kết nhiều người hơn trong các nhóm chủng tộc và dân tộc thiểu số đến các dịch vụ chăm sóc sức khỏe đối với các bệnh nền nghiêm trọng - ví dụ: các dịch vụ giúp họ có được các loại thuốc cần thiết, tuân theo kế hoạch điều trị hoặc được xét nghiệm và điều trị nếu họ có các triệu chứng COVID-19.
  • Cung cấp thông tin cho các chuyên gia chăm sóc sức khỏe và hệ thống y tế để hiểu sự khác biệt về văn hóa giữa các bệnh nhân và cách các bệnh nhân tương tác với các nhà cung cấp và hệ thống chăm sóc sức khỏe. Các tiêu chuẩn quốc gia cho các dịch vụ phù hợp về mặt văn hóa và ngôn ngữ trong y tế và chăm sóc sức khỏebiểu tượng bên ngoài (Tiêu chuẩn CLAS quốc gia) nhằm cải thiện chất lượng chăm sóc sức khỏe và nâng cao công bằng y tế bằng cách thiết lập một khuôn khổ cho các tổ chức nhằm phục vụ các cộng đồng ngày càng đa dạng của quốc gia.
  • Sử dụng các chiến lược dựa trên chứng minh để giảm thiểu sự chênh lệch về sức khỏe. Những người dễ bị tổn thương nhất trước khi có tình huống khẩn cấp cũng là những người dễ bị tổn thương nhất trong và sau khi có tình huống khẩn cấp.

Các tổ chức cộng đồng có thể thực hiện những việc sau:

  • Chuẩn bị nhân viên y tế cộng đồng trong các cộng đồng chủng tộc và dân tộc thiểu số được bảo trợ để giáo dục và liên kết mọi người đến các dịch vụ miễn phí hoặc chi phí thấp.
  • Ưu tiên nguồn lực cho các phòng khám, phòng khám tư nhân và các tổ chức khác phục vụ các nhóm dân cư thiểu số.
  • Tận dụng hiệu quả các chương trình tăng cường sức khỏe trong các cơ sở cộng đồng, cơ quan, trường học và nhà ở để phổ biến các khuyến nghị và thông tin về COVID-19.
  • Làm việc trên nhiều lĩnh vực để kết nối mọi người với các dịch vụ, chẳng hạn như giao hàng thực phẩm hoặc nhà ở tạm thời, giúp họ thực hành cách ly giao tiếp xã hội. Kết nối mọi người với các nhà cung cấp dịch vụ chăm sóc sức khỏe và nguồn lực để giúp họ có được thuốc mà họ có thể cần.
  • Để ngăn chặn sự lây lan của COVID-19, thúc đẩy các biện pháp phòng ngừa để bảo vệ các cá nhân trong cộng đồng của quý vị, bao gồm cả việc sử dụng đúng cách khẩu trang vải và trang bị cho cộng đồng những vật dụng để chế tạo chúng.
  • Giúp chống lại sự lan truyền của tin đồn và thông tin sai lệch bằng cách cung cấp thông tin tin cậy từ các nguồn chính thức.

Tìm hiểu thêm về những việc mà các tổ chức cộng đồng có thể làm.

Các hệ thống chăm sóc sức khỏe và các nhà cung cấp dịch vụ chăm sóc sức khỏe có thể thực hiện những việc sau:

  • Triển khai các giao thức chuẩn hóa theo hướng dẫn của CDC và các sáng kiến cải tiến chất lượng, đặc biệt là trong các cơ sở phục vụ các nhóm dân cư thiểu số lớn.
  • Xác định và giải quyết sự thành kiến ngầm định mà có thể cản trở sự tương tác và giao tiếp giữa nhà cung cấp và bệnh nhân.11
  • Cung cấp dịch vụ thông dịch y khoa cho bệnh nhân có nhu cầu.
  • Làm việc với các cộng đồng và tổ chức chuyên nghiệp chăm sóc sức khỏe để giảm thiểu các rào cản văn hóa đối với dịch vụ chăm sóc.
  • Kết nối bệnh nhân với các nguồn lực cộng đồng có thể giúp người cao tuổi và những người có bệnh nền tuân theo kế hoạch chăm sóc của họ, bao gồm giúp nhận thêm nguồn cung cấp và thuốc họ cần và nhắc nhở họ uống thuốc.
  • Tìm hiểu về điều kiện kinh tế xã hộibiểu tượng bên ngoài mà có thể khiến một số bệnh nhân có nguy cơ cao hơn mắc bệnh COVID-19 so với những người khác - ví dụ, các điều kiện khiến một số người khó thực hiện các bước để ngăn ngừa lây nhiễm.
  • Thúc đẩy mối quan hệ tin cậy bằng cách khuyến khích bệnh nhân gọi điện và đặt câu hỏi.

Những việc các cá nhân có thể làm

Tham Khảo

  1. Fothergill A, Maestas EG, Darlington JD. Race, ethnicity and disasters in the United States: A review of the literature. Disasters. 1999; 23(2): 156-173.
  2. Bravo MA, Anthopolos R, Kimbro RT, Miranda ML. Residential racial isolation and spatial patterning of type 2 diabetes mellitus in Durham, North Carolina. Am J Epidemiol 2018;187(7):1467–7.
  3. Anthopolos R, James SA, Gelfand AE, Miranda ML. A spatial measure of neighborhood level racial isolation applied to low birthweight, preterm birth, and birthweight in North Carolina. Spat Spatio-Temporal Epidemiol 2011;2(4):235–46.
  4. Hearst MO, Oakes JM, Johnson PJ. The effect of racial residential segregation on black infant mortality. Am J Epidemiol 2008;168(11):1247–54.
  5. Jackson SA, Anderson RT, Johnson NJ, Sorlie PD. The relation of residential segregation to all-cause mortality: a study in black and white. Am J Public Health 2000;90(4):615–7.
  6. Loftquist D. Multigenerational Households: 2009-2011. Current Population Reports, P60-267(RV), (Washington, DC) 2012.
  7. Berchick ER, Barnett JC, Upton RD. Health Insurance Coverage in the United States: 2018. Current Population Reports, P60-267(RV). U.S. Government Printing Office (Washington, DC) 2019.
  8. US Bureau of Labor Statistics, Report 1082, Labor force characteristics by race and ethnicity, 2018. October 2019. https://www.bls.gov/opub/reports/race-and-ethnicity/2018/home.htm.
  9. Bartel AP, Kim S, Nam J, Rossin-Slater M, Ruhm C, Waldfogel J. Racial and ethnic disparities in access to and use of paid family and medical leave: evidence from four nationally representative datasets, Monthly Labor Review, U.S. Bureau of Labor Statistics, January 2019. https://doi.org/10.21916/mlr.2019.2.
  10. Cunningham, T. J., Croft, J. B., Liu, Y., Lu, H., Eke, P. I., & Giles, W. H. (2017). Vital signs: racial disparities in age-specific mortality among blacks or African Americans—United States, 1999–2015. MMWR. Morbidity and mortality weekly report, 66(17), 444.
  11. Hall, W. J., Chapman, M. V., Lee, K. M., Merino, Y. M., Thomas, T. , Payne, B. K., Eng, E., Day, S. H., & Coyne-Beasley, T. (2015). Implicit Racial/Ethnic Bias Among Health Care Professionals and Its Influence on Health Care Outcomes: A Systematic Review. American journal of public health105(12), e60–e76. https://doi.org/10.2105/AJPH.2015.302903.
  12. Dash N. Race and Ethnicity. In: Thomas DSK, Phillips BD, Lovekamp WE, Fothergill A. editors. Social Vulnerability to Disasters. 2nd edition. Boca Raton (FL): CRC Press, Taylor & Francis Group. 2013. P. 113-128.
  13. Thomas, D.S., Phillips, B.D., Lovekamp, W.E. and Fothergill, A., 2013. Social vulnerability to disasters. CRC Press.
  14. Bolin, Bob, and Liza C. Kurtz. “Race, class, ethnicity, and disaster vulnerability.” Handbook of disaster research. Springer, Cham, 2018. 181-203.
Lần cuối xem xét trang này: Ngày 22 tháng 4 năm 2020